Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

Mong anh hãy đàn ông hơn!

Tại sao anh không cho em thấy, anh xứng đáng là chồng em. Kể cả chỉ là việc quan tâm em, hỏi han em, yêu thương em thôi cũng được.
Em thật sự rất buồn vì thái độ của anh những tháng ngày vừa qua. Lúc nào anh cũng tỏ ra cau có, khó chịu, không muốn nhìn mặt em chỉ vì em trót mắc tội… vợ giỏi. Nhiều lúc em tự hỏi, không biết mình đã gây nên tội lỗi gì mà phải chịu hình phạt như vậy. Đi làm về, mệt mỏi lại thêm tâm trạng chán chường khi nhìn vẻ mặt cau có của chồng. Em chỉ mong một phút được anh hỏi han, an ủi, có khó lắm không anh?
Một mình em lo gánh vác kinh tế gia đình. Em không mảy may than phiền cũng không trách cứ anh bất cứ một điều gì khi anh chỉ làm nhân viên nhà nước bình thường. Em chưa bao giờ đòi hỏi ở anh quá nhiều cũng không phô trương, khoe khoang với bạn bè rằng,  em có cái này cái nọ và của cải nhà mình là do tiền của em làm ra mà có được . Em biết anh tự ti vì bản thân không bằng vợ. Nhưng nếu vợ anh là một người không biết điều, sẵn sàng chà đạp lên chồng, khinh miệt chồng, có thái độ coi thường chồng thì đã khác. Đằng này, em đây thật sự giản dị, tế nhị và rất đỗi thương anh, lo cho anh từng ly từng tý.
Anh chấp nhặt em từng chuyện nhỏ một. Tứ cái chuyện em muốn mua cho anh một chiếc xe xịn một tí để đi, anh cũng cho là em đang coi thường anh. Em sắm sửa quần áo cho anh mặc thì anh cho là em rách việc. Em cho tiền bố mẹ anh thì anh cho là em phô trương, khoe của. Thử hỏi có người con dâu nào trong nhà anh đã làm được điều đó. Em có tiền nhưng em không kênh kiệu. Em cho bố mẹ là xuất phát từ tấm lòng của em. Muốn bù đắp cho bố mẹ khi tuổi già, cũng giống như bố mẹ em vậy.
Anh cứ nằm dài ra khi đi làm về, hết đánh điện tử rồi xem tivi mặc cho em chạy từ tầng 1 lên tầng 4 quét dọn, giặt đồ, kèm cặp con học bài . Nếu em có mở lời hỏi anh tư vấn về chuyện kinh doanh thì anh lại khó chịu: “Em chả giỏi hơn anh à?”. Em đâu có khi nào tự nhận mình là giỏi giang đâu anh?

Nếu anh cảm thấy khó chịu vì không bằng vợ, cảm thấy bản thân không bằng vợ thì tại sao anh không tự chứng minh cho em thấy, bản lĩnh đàn ông của anh. Có phải anh đã quá đàn bà, đã quá tủn mủn trong chuyện này không. Ngay cả việc, anh chấp vặt em đủ thứ chỉ vì em hơn anh, em đã thấy anh không đàn ông chút nào.
Mong anh hãy đàn ông hơn!, Eva tám, vo gioi hon chong, vo chong, vo gioi, chong nhu nhuoc, chan chong, vo chong, hanh phuc, hon nhan, tinh yeu
Tại sao anh không cho em thấy, anh xứng đáng là chồng em. Kể cả chỉ là việc quan tâm em, hỏi han em, yêu thương em thôi cũng được. Em đâu có muốn anh kiếm tiền nhiều, đâu có coi thường anh?

Anh đừng nghe bạn bè nói linh tinh, khích bác rồi về nhà ruồng bỏ vợ con. Em không muốn sống với một người chồng như thế. Mong anh hãy đàn ông hơn một chút và hãy nghĩ lại, anh đã làm được gì cho em và gia đình này.

HẠNH PHÚC CỦA NGƯỜI MẸ

Hạnh phúc nhất cuộc đời người phụ nữ đó là khi nhìn những đứa con của minh khoẻ mạnh, ngoan ngoãn. Tôi cũng vậy, mọi vất vả lo toan được gạt sang một bên. Cứ chiều chiều đi làm về ngắm nhìn hai nhóc tì chạy nhảy, đùa vui với chú mèo nhỏ là mệt mỏi của cả ngày được tan biến đi.
       Thằng Cò lớn nhà tôi năm nay đã bước sang tuổi 15, nhìn nó cao lớn và nghiêm nghị như một người đàn ông thực thụ. Nhiều lúc nó dạy em gái như ông cụ non, lắm lần làm mẹ phì cười. Em phải ngoan, không được cãi lời anh, phải biết tiết kiệm cho mẹ, không được làm mẹ buồn. 
Đứa em năm nay 8 tuổi ngồi tròn xoe mắt nhìn anh nói đầy thán phục. Tên thân thương mẹ gọi ở nhà là Cún. Cún thường tâm sự với mẹ rằng con muốn học được giỏi như anh, con muốn tự đạp xe đạp 1 mình như anh..., Cún thường mách mẹ là anh quá nghiêm khắc với Cún. Cún nào đâu có biết rằng anh sợ Cún còn nhỏ chưa hiểu biết nhiều, sợ Cún bị thiệt thòi nên mới nghiêm khắc với Cún. Mẹ động viên Cún rằng mai này Cún bằng tuổi anh Cò bây giờ Cún sẽ hiểu.
     Có nhiều lúc đi làm về áp lực công việc, rồi đủ thứ chuyện phải lo nghĩ nhưng nhìn thấy con vui đùa, lớn lên từng ngày, quấn quýt bên nhau, những người làm mẹ như mình cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm. Rồi cuộc đời còn dài, mọi thử thách đang còn trước mặt, mẹ mong rằng hai đứa con của mẹ bảo ban dìu dắt nhau, dũng cảm vượt qua để rồi cũng chiều chiều đi làm về và ngắm những đứa con yêu lòng lâng lâng hạnh phúc.

CÚN CON YÊU THƯƠNG

         Thay đổi thời tiết rồi, sáng nay Cún của mẹ bị đau họng, nhìn cái vẻ mặt của Cún khi vệ sinh cá nhân buổi sáng mà thương quá đi. Cả tuần mẹ nấu cho ăn ở nhà, hôm nay cải thiện mẹ đưa đi ăn ở ngoài 1 bữa thì trời lại đổ cơn mưa. Đã đến giờ mẹ phải đi làm Cún cuống cuồng ăn nhanh không sợ mẹ bị chậm giờ, thấy Cún vội vàng ăn lòng mẹ se lại, thương con quá. May sao có bố của đứa bạn cùng lớp Cún đi ăn sáng bàn bên cạnh, bảo mẹ đi làm đi để Cún đi với bác. Hôn vội con trả tiền quà sáng mẹ phóng xe như bay để kịp giờ. Trên đường đi mẹ nghĩ ngợi nhiều, mẹ biết rằng Cún của mẹ rất có trách nhiệm, lo mẹ bị chậm giờ làm bị ảnh hưởng đến công việc. Mẹ đi làm mà thấp thỏm không biết Cún của mẹ có mệt không, đã biết uống thuốc chưa. Mẹ mong sao nhanh chóng hết giờ làm để về với Cún. Ôi cô con gái nhỏ của mẹ. Mẹ yêu con thật nhiều