Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

GIẤC MƠ KHÔNG TRỌN VẸN
Hôm nay, em đã hiểu rằng, cho dù là em có cố gắng đến thế nào đi nữa thì cũng có thay đổi được gì đâu. Thực tế thì giấc mơ tình đôi mình không thể nào trọn vẹn được, giấc mơ của em không bao giờ thành sự thật, và kết thúc một giấc mơ đau đến xé lòng… Mỗi đêm, trong căn phòng không người, em lại khóc vì em sợ những đổi thay trong anh, vì em nhận ra tình yêu dành cho em không trọn vẹn, không nhiều như những gì anh đang nói, anh chưa bao giờ hiểu được cảm giác nơi em. Rồi bao cố gắng nơi em cũng không thể nào níu nỗi tình cảm của đôi mình thời gian qua là vô nghĩa. Bao nhiêu lần em đã tự nó với mình rằng sẽ dừng lại, đã đến lúc em phải ra đi.
Chúng ta đã từng hẹn thề với nhau rằng: “Anh và em sẽ bên nhau mãi mãi, đời này – kiếp này ta sẽ không lìa xa nhau…”. Hẹn thề là thế, nhưng giờ đây, khi trái tim anh, tâm hồn anh không còn trao cho em nữa, thì em bên anh còn có nghĩa lý gì nữa? Em sẽ bơ vơ, bị lãng quên, lạc lõng trong trái tim anh, em bé nhỏ và côi cút bên lề những tình yêu của anh… vậy chẳng lẽ em phải chịu thế, và phải vui mừng xem nó là sự ban ơn của em cho em hay sao? Thật lòng em cũng chẳng muốn thế đâu. Chúng ta đã từng yêu nhau thực sự, đã từng cần đến nhau trong cuộc sống này. Nhưng khi mà sự yêu thương đã ra đi, khi trái tim anh chẳng còn đập vì em nữa, và khi mà với anh em không còn là tình yêu duy nhất nữa thì đã đến lúc em phải ra đi rồi.
 

 
Có thể là, lúc này đây, em sẽ im lặng và rời xa anh như một kẻ phản bội và chôn giấu cái sự thật rằng: “Em chưa bao giờ hết yêu anh, chưa bao giờ muốn rời xa anh dù là chỉ một phút giây”. Em chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày hôm nay, em không có anh bên cạnh nhưng giờ đây, em đã chấp nhận buông tay anh ra. Mong anh hiểu và thứ tha cho em.
Anh hãy hiểu rằng em buông tay anh ra không phải vì em đã hết yêu anh, em không muốn bên anh nữa, trong tim em đã có hình bóng khác, em muốn tìm người khác tốt hơn anh… Mà vì em hiểu rằng anh đã hết yêu em, khi em đã buông tay anh ra là anh sẽ có cả bầu trời tương lai, hạnh phúc và tình yêu thực sự như anh đã từng ước mơ. Khi em đã buông tay anh ra em sẽ là người tự do, anh có thể làm những gì anh thích, anh không sợ anh đó nghi ngờ, hờn giận, hoài nghi… anh sẽ vui và có được sự bình yên trong tâm hồn. Cái điều đơn giản đó có lẽ em và anh điều hiểu, chỉ là mình đang cố khỏa lấp nó mà thôi. Nhưng giờ đây, em sẽ đối mặt với sự thật ấy, đối mặt với cái điều hiện tại em nhận ra là mãi mãi em giấc mơ của em không thể nào trọn vẹn được, dù em đã cố đuổi theo nhưng mà dẫu bao nhiêu lâu đi nữa thì em cũng chỉ là đang mơ mộng, anh sẽ không cho em cái danh phận nào cả. Và đến cuối cùng thì trong cuộc tình này em cũng chỉ nhận lấy nỗi đau và nước mắt.
 

 
Anh đã từng đến và làm thay đổi cuộc đời em, làm em nghĩ rằng có anh là em đang nắm giữ cả thiên hà này. Em hiểu mình không phải là người hạnh phúc nhất thế gian nhưng em có thể có được hạnh phúc và những niềm vui mà em hiểu rằng nó chỉ có thể đến từ anh, và chỉ em là người có được chúng. Cho dù, anh không yêu em nhiều như em tưởng tượng, rồi giờ đây, tình yêu của anh dành cho em không nồng nàn, không còn đậm sâu, em không phải là chủ nhân duy nhất trong trái tim anh… thì em vẫn muốn nói em biết ơn anh nhiều lắm, em cảm ơn những gì anh được trao cho em.
Dù anh không yêu em nhiều như lời anh nói, dù tình cảm anh dành cho em không còn nồng nàn, sâu đậm như lúc trước, em vẫn muốn cảm ơn anh một lần cuối cùng trong đời em, cám ơn anh, đã đến bên em, cho em được yêu, được hạnh phúc, cho em tất cả, dù quá mong manh... Và em sẽ trân trọng những gì mình đang có, sẽ không buồn, không khóc nữa đâu.
Giờ đây, em không thể hứa rằng sẽ chờ đợi anh, trao cho anh tất cả tình yêu và niềm tin của em, những em vẫn có thể nói với anh rằng em đã sống và vẫn ổn theo một nghĩa nào đó. Em vẫn mãi yêu anh, những em không thể dùng niềm tin và nước mắt để đánh đổi tình yêu đó, em đã cho đi rất nhiều nhưng nhận lại được gì từ một tình yêu nồng nàn giờ chỉ còn là dĩ vãng…
 

 
Thế là đã quá đủ rồi anh à. Một chuyện tình đẹp nhưng quá nhiều nỗi đau, đong đầy những câu chuyện buồn và nước mắt. Ngày hôm qua, em ngộ nhận em chính là sức mạnh, em chính là niềm tin… không ai có thể làm điều đó thay em, không ai có thể thay thể nó trong em. Em là tất cả của anh, là trái tim yêu của anh. Và cho đến hôm nay, em mới hiểu rằng trái tim của anh không thuộc về ai khác ngoài anh. Để rồi em chấp nhận ra đi, rời xa anh, và hy vọng anh sẽ sống thật tốt dù thiếu vắng em. Dẫu em đã quyết ra đi nhưng vẫn không thôi suy nghĩ và lo lắng cho anh nhưng nào có ai hiểu.
Đôi khi em cũng cảm thấy buồn và giận cuộc đời này lắm, cũng chẳng ít lần em cảm ơn nó vì đã mang anh đến bên em. Anh chỉ là điều vị ngọt trong em, và chỉ một mình em hiểu. Chỉ trách sau em không đủ may mắn để có được ngọt ngào từ anh, ở bên anh em chỉ toàn nhận thấy vị đắng chát, chua cay… mà thôi. Rồi em càng hoang mang hơn khi em biết rằng… giấc mơ tình mình không bao giờ trọn vẹn cả.
Sưu tầm

Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2011

EM BIẾT RỒI ANH SẼ XA EM

  • Em biết rồi anh  sẽ xa em
  • Và quên đi tất cả
  • Quên những lời yêu nồng nàn, vội vã
  • Quên những gì ta đã có cho nhau
  • Dù sự thật là đã có gì đâu
  • Nhưng cứ cảm như của nhau rồi đấy
  • Mùa thu  vẫn đang nồng nàn biết mấy
  • Cho  mọi người nhưng lại chẳng cho em
  • Người ta bảo mùa độ lượng thân quen
  • Nhưng em thấy đã trở nên xa lạ
  • Trái tim anh đang cố tình băng giá
  • Để một người ở lại một nỗi đau.
  • Biết vậy thôi, mà đã biết gì đâu
  • Nhưng cảm nhận luôn luôn là rất thật
  • Anh đâu rồi, vẫn còn, hay đi mất?
  • Nửa hồn em u uất tiếng lòng vương
  • Có thể rồi hai ta chẳng chung đường
  • Có thể rồi chẳng bao giờ gặp nữa
  • Nhưng lời yêu  mình mới được một nửa
  • Nửa còn lại tan tác viết vào đâu?
  • Thu ơi thu ta chắt cạn ly sầu
  • Viết vào đấy nừa lời còn  dang dở
  • Thời gian trôi thời gian không về nữa
  • Chỉ còn mầu hoa tím chênh chao.

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011


Mùa thu trong mưa

Anh có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ...
Mùa thu nay đến vội, heo may về sớm. Những cơn mưa cứ kéo dài không dứt xen lẫn những ngày nắng hanh hiếm hoi.

Wild Flower
Cái ngày xưa chỉ có hai đứa giữa ngày giông bão, cứ lang thang mà chẳng hết một con đường, chiếc ô trên đầu tả tơi vì mưa gió, mà bàn tay và hơi ấm ấm đến lạ kỳ. Chẳng có ai như mình đi dầm mưa để rồi đêm về sụt sịt, ốm mà vẫn thấy vui trong lòng.
Em bảo em thích những cơn mưa mùa thu, không ồn ào, bất chợt như mưa hạ. Mưa thu mỏng manh như điều dĩ nhiên phải đến, như niềm tin dễ vỡ mà không buốt như mưa đông để em ngại ra đường. Với em mùa thu không thể thiếu những cơn mưa. Mùa thu trong mưa - em vẫn hay gọi mùa thu như thế cho đến khi một người ra đi.
"Kể từ lúc anh vắng xa, ngày tháng bơ vơ tên mình, mùa thu mưa vẫn rơi không bước chân em tìm đến". Em đã cố tập thói quen ngại ra đường, ngại đến một quán cà phê nào đó, ngại nhìn lại những góc phố quen mỗi khi ra đường vào trời mưa. Nhưng mỗi khi mưa đến vào đêm khi chỉ có mình em trong căn phòng vắng, em không thể cố lạnh lùng được nữa.
"Chiều mưa không có em, thành phố quên chưa lên đèn.
Chiều mưa không có em giăng mắc mây không buồn trôi".
Ngày xưa mình hay nghe bài hát này mỗi khi anh đến thăm em vào ngày mưa, và lần nào cũng thế, anh đệm đàn cho em hát Diễm xưaMưa vẫn mưa bay cho đời biển động, làm sao em biết bia đá không đau?
Hình như mình gặp nhau đầu tiên vào mùa thu trong một chiều mưa,
Hình như anh nói lời yêu em trong một ngày mưa,
Hình như mình đã có rất nhiều kỷ niệm mưa với mùa thu
Hình như mình xa nhau cũng vào một mùa thu trong mưa.
Anh đã nói gì ấy nhỉ, em không còn nhớ nữa, chỉ biết là nó vẫn làm em nhói lòng mỗi khi mưa về. "Gọi mùa thu lãng quên vào tiếng mưa rơi êm đềm, trời còn mưa ướt thêm cho dài ngày tháng không tên".
Mùa thu nay sao mưa nhiều? 
Sao lại xuất hiện vào khoảnh khắc này
Nhắc làm gì những kỷ niệm tưởng đã ngủ yên để cả hai cùng đau lòng đến thế!
"Trời mùa thu lắm mây còn bước em đi quên về, vòng tay ôm lẻ loi cho mình còn mãi thương nhau... Chuyện ngày xưa biết sao mỏi cánh chim bay phương nào, còn ngày xuân ấm êm cho mình gọi tiếng yêu em..."

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

 CON TRAI


Con trai thời nay chỉ thế thôi
yêu thương thề thốt bấy nhiêu lời
lạ gì 2 chữ thật lòng ấy
vừa nói đầu môi quên cuối môi
dẫu biết con trai là như thế
mà sao em vẫn mãi còn yêu
để rồi đau khổ mình em nhận
tan nát con tim thật đủ điều

***

Con trai ư ? Chúa lầm lì
Ta hỏi gì cũng ầm ừ ghét ghê!...
Con trai là chúa hay chê
Ngắm người ngoài phố còn nhe răng cười
Con trai cua của xứ lười
Lớp nhà chẳng dọn cứ ngồi chơi không
Con trai là chúa lông bông
Ngày chơi 8 tiếng mà không thấm gì
Con trai quần áo ''xù xì''
Chẳng giặt,chẳng ủi thứ gì cũng nhờ
Con trai là chúa giả vờ
Chào em (mình dã quen sơ rồi mà)
Con trai như vậy mới là...
Nhưng mà vắng hắn tụi ta sẽ buồn (hihi).

***

"Con trai tàn ác biết bao nhiêu
Lừa dối tình yêu đủ mọi điều
Không yêu cứ giả vờ say đắm
Để người con gái phải đăm chiêu".

 Đúng là mỗi lúc khi trời mưa trong lòng cảm thấy trống trải và thật buồn, ở cái tuổi ô kìa...( bác của các cháu ô mai) này rồi mà đôi lúc cứ như trẻ con, vui buồn lẫn lộn chẳng biết đâu mà lần. Như mềnh đây cứ trời mưa là thích đọc thơ buồn( thế mới đau ). Eo ơi quê mình cứ đến độ này là mưa tưng bừng, mẹ mềnh bảo" mưa cho thối đất". Cũng đúng thật mưa đến cả tuần này có tạnh tý nào đâu. Có bài thơ này hay hay sưu tầm về đọc cho đỡ đói bụng các pác ạ.
Trời mưa
Em về mưa ướt áo
Như ngỡ trời giông bão
Anh đâu rồi
Tình cũ ngày xưa ?
Những tháng ngày qua
Chúng mình
Giả dối
Cuộc đời này
Sắc sắc không không
Em không còn niềm tin
Đủ sức để yêu, để răn mình chịu đựng
Trái tim yêu một lần rạn vỡ
Là muôn đời chẳng lành lại đâu anh
Xin cho em một chữ vô thường
Nhớ và quên
Bình lặng …