Thứ Tư, 28 tháng 9, 2011

Tình yêu là gì Anh?
 Tình yêu là gì anh?
anh định nghĩa được không?
sao má đỏ môi hồng
lửa cháy trong tim nhỏ 

Tình yêu là gì anh?
nụ hôn đầu ngất ngây
hạnh phúc nào đong đầy
tiếng chim uyên nhẹ hót 

Tình yêu là gì anh?
đêm nỗi nhớ chơi vơi
à ơi tiếng yêu người
ru anh yên giấc ngủ
Tình yêu là gì anh?
sao giận hờn vu vơ
để nhung nhớ trông chờ
sầu đong lên màu mắt

Tình yêu là gì anh?
hãy ru em vào đời
theo giòng nước lả lơi
cùng anh ươm giấc mộng
Tình yêu là gì anh?
Anh định nghĩa được không?
Mỗi lần em bên anh
Má rực đỏ tim nồng

Tình yêu là gì anh?
Anh định nghĩa được không?
Mỗi lần em xa anh
Nhớ từng giờ sầu đong
Tình yêu là gì anh?
Anh định nghĩa được không?
Mỗi lần em gặp anh
Rộn rã bước chân hồng

Tình yêu là gì anh?
Anh định nghĩa được không?
Mỗi lần em giận anh
Tim đau nhói ngóng trông

Tình yêu là gì anh?
Anh định nghĩa được không?
Mỗi lần nghe tiếng anh
Hoa xuân nở trong lòng! 

............................................................................................................
Người ấy là ai?
Người ấy là ai mà ta yêu đến vậy
Người ấy là ai mà ta nhớ ngập lòng
Người ấy là ai ta thương đến mênh mông
Người ấy là ai làm ta buồn tê tái.
Người ấy là ai mỗi lần ta nhớ lại
Phút giây thiêng làm xao xuyến hồn ta
Tưởng rồi đây mãi mãi chẳng lìa xa
Khi thương nhớ hằn sâu trong kí ức.
Người ấy là ai, đêm trường ta thao thức
Bao năm rồi mà nỗi nhớ khôn nguôi
Rồi bao đêm làm bạn với sao trời
Đem hy vọng xoá dần đi ngang trái
Hy vọng đến, để rồi đây đi mãi
Nhớ thương nhiều, gửi đến chốn hư vô
Mọi khát khao, bao ước vọng, mong chờ
Cứ lần lượt trôi hoài, trong vô nghĩa
Ta lại đứng cạnh cuộc đời mai mỉa
Lại thờ ơ trước cuộc sống đổi thay
Biết bao giờ gặp hình bóng trước đây
Khi tất cả mờ dần trong chua chát.

 ................................................................................................................
Tình lầm lỡ
Còn lại gì khi những xúc cảm qua đi?
Em lại trở về con số không tròn trĩnh
Mặt úp vào bóng đêm đen tĩnh mịch
Giọt nước mắt rớt rơi theo tiếng miệng đời
Em giấu nỗi đau mình sau ánh mắt lả lơi
Giấu trái tim em sau tiếng cười ngạo nghễ
Giấu sự khát khao xuống tận cùng dâu bể
Giấu tình anh vào sâu thẳm đáy hồn
Còn lại gì ngoài những nỗi buồn
Anh bỏ quên khi quay lưng vội bước
Kết thúc cuộc chơi, dù ai người thắng cuộc
Cũng thấy tê lòng trong trăm nhớ nghìn đau!
Hạnh phúc mượn vay chỉ đẹp lúc ban đầu
Sau phút đam mê ta trở về thực tại
Những dằn vặt, dứt day cuốn tình ta xa mãi
Cuộc tình này đâu có chỗ cho em?
Anh lại trở về bên tổ ấm bình yên
Em lại chông chênh một mình như vẫn thế
Hạnh phúc mong manh tan ra như bọt bể
Còn nỗi xót xa sao chẳng chịu tan cùng???
...............................................................................................................
Chiều thứ bảy

Lại thêm một chiều thứ bảy không anh!
Em ngồi đối diện với nỗi buồn con gái.
Những cuộc vui mê mải
Anh đâu phải là người chỉ của riêng em

Chiều thứ bảy phố bỗng rộng thênh thang.
Em vô duyên bước đi tìm kỉ niệm
Kỷ niệm nhạt nhoà
Anh đi rồi con phố ấy cô đơn

Chiều thứ bảy thấy hồn mình rộng hơn.
Nhưng nước mắt không làm nên cổ tích.
Nguỵ biện trái tim những điều không có thật
Rằng :”phía trời xa anh vẫn ngóng về”

Là một thời của dang dở câu thơ
Viết yêu thương từ những ngày lãng mạn.
Thời gian trôi dài năm tháng.
Lại thêm một chiều thứ bảy không anh….
 ...............................................................................................................
TRÁI TIM CON GÁI

Trái tim em là trái tim con gái
Rất cả tin và dễ tổn thương
Đập lo âu khắc khoải giữa đời thường
Bỗng một ngày run lên bối rối

Trái tim đập những điều em không nói
Dù trước anh em kiêu hãnh lặng im
Giọt lệ trào sau hàng mi giấu vội
Nuốt vào trong thành nước mắt của tim

Trái tim em chẳng một phút bình yên
Cứ gào gọi, cư vẫy vùng thôi thúc
Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực
Để trao anh minh chứng của tình yêu

Nhưng trái tim phiền muộn đã nhiều
Trước tương lai luôn phập phồng lo sợ
Chân trời xa nắng ấm có bao nhiêu
Sẽ hạnh phúc hay sẽ là đau khổ

Trái tim em trái tim bé nhỏ
Trĩu nặng thế em không mang nổi một mình
Muốn sẻ bớt nửa thương nhớ sang anh
Nhờ anh giữ cùng em trái tim con gái 
..............................................................................................................
VÔ ĐỀ
Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang
Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay
Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau
Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh
Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa
Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh
Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi.
..môi anh...
(Đây là chùm thơ tui sưu tầm đọc cho đỡ buồn, bà con cô bác gần xa nếu ai đi qua nhà tui thưởng thức, nếu có bài thơ nào hay góp vô luôn nhé)

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

 TÌNH EM TRAO ANH

Tình em trao anh đấy
Xin đừng có phôi phai
Đừng vội quên lời hứa
Để em không sầu muộn
Đừng làm em phải buồn
Mỗi khi màn đêm xuống
Nỗi nhớ lại trào dâng
Theo em vào giấc ngủ
Đừng phụ em anh nhé
Để em không mòn mỏi
Sáng mong chiều lại nhớ
Để em không còn sợ
Dĩ vãng kia nhạt nhoà
Hãy giữ lấy người ơi
Tình của em anh nhé.
THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG

Lụt, đang hoành hành Thanh Hóa !
Lụt, đang càn quét Nghệ An !
Lụt, đang tàn phá Ninh Bình !
Lụt, đâu có tha Hà Tĩnh !
Còn Quảng Bình, cũng ngập tràn, chấn động !
Còn Quảng Trị, cũng nghiêng ngửa, điêu linh !
Quảng Nam - Đà Nẵng, hứng chịu cực hình !
Thừa Thiên - Huế, lặn chìm trong biển nước !
Tỉnh Quảng Ngãi, tơi bời chất ngất !
Tỉnh Bình Định, ập phủ tan hoang !
Tỉnh Phú Yên, hớt hãi kinh hoàng !
Nha Trang – Khánh Hòa, còn gì là thùy dương cát trắng !!!
Ôi, vùng đất Miền Trung nhỏ hẹp, người đông
Khi nắng, thì nắng như đổ lửa
Ôi, vùng đất Miền Trung hứng biển, đỡ núi
Khi mưa, thì mưa dập gió vùi
Làm tiêu điều quê nghèo chơn chất của tôi ơi
Lòng quặn thắt, nơi chôn nhau cắt rốn
Đâu cần đánh dấu, là trận lụt lịch sử
Đâu cần đánh dấu, là trận lụt lớn nhất của mấy mươi năm
Có năm nào, người dân tôi, không chùn xuống nặng oằn
Núi còn lở !
Đèo còn nghiêng !
Đất còn sạt !
Đá còn quay !
Đường còn trụt !
Thành còn lay !
Nói chi đến :
Cửa nhà !
Miếng cơm !
Manh áo !
Ân có nặng, mới càng thêm áo não
Nghĩa có sâu, mới càng thấm niềm đau
Người vô can, cũng chia sẻ một bầu
Huống chi, nói đến chữ đồng bào ruột thịt
Xin cảm ơn ai, dẫu, “lòng có nhiều nhưng của ít”
Xin cảm ơn ai, dẫu, “lá rách làm khổ lá lành”
Qua từng cơn
Người dân tôi ngó quanh :
Ngậm đắng !
Nuốt cay !
Ôm đầu !
Bó gối !
Hỡi thiên địa, nếu có bạo tàn thì ùn ùn bão thổi
Hỡi trời đất, nếu có nhẫn tâm thì chấn động càn khôn
Làm cho một trận tan tành, vẫn còn hơn
Chứ năm từng năm, đừng đáo lui đáo tới
Thà chấp nhận một phen, rồi tô bồi, chống đỡ
Thà hứng chịu một trận, rồi vá đắp, dựng xây
Chứ chưa kịp ngóc đầu, ngồi dậy, đứng lên
Lại ập phủ, cư không an, lấy gì mà lạc nghiệp
Dân Miền Trung cay đắng, lại chồng thêm oan nghiệt
Dẫm đất ngó ông trời, sao ông nhẫn quá tay
Ở trên cao, sao ông không thấy nỗi này
Tận chốn thiên đình, chẳng lẽ ăn không ngồi rồi
Nổi tánh thiên lôi, bày những trò hành hạ
Người dân Miền Trung ơi !
Hỡi thời thế, thế thời là thế
Nhưng một lòng một dạ trung kiên
Dù cho nghiệt ngã, oan khiên
Tương thân tương ái, hậu tiền có nhau
Dù cho bạc hếu mái đầu
Nhìn ngang xẻ dọc, cơ cầu chi ai
Dù cho ập phủ thiên tai
Nghĩa nhân đức trọng hoa cài Miền Trung.


Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Bão số 4 “bẻ hướng”, tâm bão đi vào Hà Tĩnh - Thừa Thiên Huế
(Dân trí) - Đến trưa nay (26/9), bão số 4 một lần nữa đổi hướng. Dự báo, đến gần trưa mai (27/9), vị trí tâm bão nằm trên vùng bờ biển các tỉnh Hà Tĩnh - Thừa Thiên Huế.
 >> Bão chồng bão, miền Trung căng mình đối phó
 >> Đường đi bão số 4 thay đổi, tâm bão vào ven biển Hà Tĩnh - Đà Nẵng
Sáng sớm nay (26/9), cơ quan khí tượng phát đi dự báo, tâm bão số 4 sẽ là vùng biển ven bờ Hà Tĩnh - Đà Nẵng. Tuy nhiên, khi vào đến gần bờ, bão số 4 lại tiếp tục thay đổi hướng đi. Theo tin mới nhất từ Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn TƯ, đến 10 giờ trưa nay, vị trí tâm bão ở vào khoảng 16,8 độ Vĩ Bắc; 111,0 độ Kinh Đông, trên khu vực quần đảo Hoàng Sa, cách bờ biển Đà Nẵng - Quảng Ngãi khoảng 300 km về phía Đông. Sức gió mạnh nhất ở vùng gần tâm bão mạnh cấp 8, giật cấp 9, cấp 10.
Dự báo trong 24 giờ tới, bão di chuyển chủ yếu theo hướng Tây mỗi giờ đi được khoảng 15 km. Đến 10 giờ ngày 27/9, vị trí tâm bão ở vào khoảng 17,0 độ Vĩ Bắc; 107,1 độ Kinh Đông, ngay trên vùng bờ biển các tỉnh Hà Tĩnh - Thừa Thiên Huế. Sức gió mạnh nhất vùng gần tâm bão mạnh cấp 8, giật cấp 9, cấp 10.
Trong khoảng 24 đến 36 giờ tiếp theo bão sẽ đi sâu vào đất liền và suy yếu dần thành một vùng áp thấp.  
Bão số 4 đã ba lần đổi hướng đi trong vòng 24 giờ qua
 
Do ảnh hưởng của bão, vùng biển quần đảo Hoàng Sa, khu vực Nam vịnh Bắc Bộ, vùng biển các tỉnh từ Quảng Trị đến Quảng Ngãi có gió mạnh cấp 6, cấp 7, vùng gần tâm bão mạnh cấp 8, giật cấp 9, cấp 10. Biển động rất mạnh. Từ đêm nay (26/9) vùng ven biển các tỉnh từ Nghệ An đến Thừa Thiên Huế gió sẽ mạnh dần lên cấp 6, cấp 7, vùng gần tâm bão cấp 8, giật cấp 9, cấp 10. Ở các tỉnh từ Nghệ An đến Quảng Nam có mưa vừa, mưa to đến rất to.
Ngoài ra do ảnh hưởng kết hợp với hoạt động của gió mùa tây nam nên khu vực giữa và Nam biển Đông (bao gồm cả vùng biển quần đảo Trường Sa), vùng biển các tỉnh từ Bình Thuận đến Cà Mau có gió mạnh cấp 5, có lúc cấp 6, giật cấp 7 và có mưa dông mạnh. Biển động. Trong cơn dông cần đề phòng có lốc xoáy. 
 
Như vậy, khi vào đến vùng biển Việt Nam, bão số 4 đã ba lần đổi hướng đi trong vòng 24 giờ qua.

Về cơn bão  NESAT, hiện bão đang ở phía Đông quần đảo Philippin. Đây là cơn bão rất mạnh, hiện vị trí tâm bão ở khoảng 15,2 độ Vĩ Bắc; 125,4 độ Kinh Đông, cường độ mạnh cấp 12, cấp 13, giật cấp 14, cấp 15. Trong 24h tới bão di chuyển theo hướng giữa Tây và Tây Tây Bắc với tốc độ khoảng 20km/giờ. Như vậy khoảng chiều tối và đêm mai (27/9) bão sẽ đi vào khu vực phía Đông của Biển Đông.  
Chuyện gia Trung tâm khí tượng thủy văn TƯ nhận định, nhiều khả năng, cơn bão này sẽ ảnh hưởng đến Việt Nam và có khả năng gây ra một đợt mưa lớn.
Hạnh phúc và khổ đau

Sống trên cõi đời này ít nhiều ai trong mỗi chúng ta đều trải qua những hạnh phúc và khổ đau. Nói đến hạnh phúc ta có thể hiểu được, đây là hạnh phúc từ cái Tâm mà có.
Trạng thái này được biểu hiện ở sự bình an của nội tâm, nó mang lại từ đời sống vị tha cao cả. Hoặc cũng có thể hạnh phúc có được từ một đời sống vật chất đầy đủ như ý do cái phước hữu lậu vật chất của quá khứ đem lại, cái phước này mang lại hạnh phúc cho Thân nhiều hơn Tâm nhưng suy xét kĩ thì cái Tâm an lạc trong sâu thẳm mỗi con người mới là hạnh phúc vững bền mãi mãi.
Khi cuộc sống con người đã đầy đủ về vật chất, giàu sang danh vọng chức quyền trong xã hội thì cuộc sống này có thể gọi là thoải mái về cái Thân. Nhưng cái Tâm sẽ không được an lạc bởi những toan tính bon chen của cuộc sống để tạo cái phước hữu lậu thì có thể nói rằng cuộc sống này vẫn chưa hạnh phúc.
Ví như một người nghèo về vật chất nhưng họ lại có một đời sống vị tha  an vui thì đời này họ sẽ an vui trong cái Tâm của họ, họ không phải nhọc lòng suy nghĩ bon chen, không phải phiền não vì miếng cơm manh áo mà vẫn ung dung tự tại trong cuộc sống thanh bần. Còn những người có Phước do tâm cầu Phước ở đời trước đem lại họ sẽ được hưởng cuộc sống giàu sang nhưng chưa hẳn đã lạc an thanh thản vì cái tâm cầu phước thường vị kỷ. Hạnh phúc thật sự có được phải do tâm vị tha đem lại, chỉ cần trong cuộc sống chúng ta có lòng vị tha với nhau thì chắc hẳn cuộc sống ấy luôn hạnh phúc.
Chính vì điều này chúng ta hãy sống một cuộc sống làm sao cho đáng sống, sống làm sao cho tâm mình được an vui, sống trải rộng lòng với mọi người với muôn vạn chúng sinh trong vũ trụ. Đừng ràng buộc lòng mình với những gì không thực, tất cả chỉ là ảo ảnh, sẽ tan biến rất nhanh bởi thời gian. Sống được như vậy là chúng ta đang sống trong hạnh phúc đấy Bạn ạ!
Nếu bạn sống bằng cuộc sống vị tha thì hạnh phúc sẽ dần trải hoa trên bước đường bạn tới. Hãy đón nhận nó thật bình tĩnh không gấp gáp, cũng không nên tỏ ra quá thoả mãn với những gì ta có được. Chúng ta hãy sống vì mọi người chắc chắn ta sẽ cảm nhận được niềm vui tràn ngập. Xin bạn đừng thoả mãn với hạnh phúc mình đang có điều đó đồng nghĩa với điều chúng ta đang lùi bước, lúc đó bạn sẽ bị rơi vào lối sống vị kỷ riêng mình.
Một đời sống đạo đức sẽ mang lại hạnh phúc, một lối sống vị kỷ phi đạo đức sẽ đem lại khổ đau. Hạnh phúc thật sự chỉ tìm thấy được ở tâm hồn trong sự bình an thanh tịnh chứ không phải trong những phước hữu lậu do cuộc đời đem lại.
Trong Đạo Phật của chúng ta nhìn nhận  hạnh phúc là đỉnh cao tuyệt đối, đó chính là sự giải thoát Vô Ngã, hạnh phúc này có được từ sự kết tinh của đời sống vị tha đạo đức từ vô số kiếp và công năng tu tập mà đạt được. Hạnh phúc của sự giải thoát là vô biên vô tận mà không có một thứ hạnh phúc tạm bợ nào của thế gian có thể so sánh được. Chính vì vậy đã có không ít người đang tìm đến đạo Phật để cảm nhận cái hạnh phúc tuyệt đối trong sự giải thoát Vô Ngã đó.
Còn sự đau khổ thì sao?
Trong Tứ diệu đế, Đức Phật đã chỉ rõ cái khổ của thế gian rất nhiều. Nhưng nổi bật nhất là 3 cái khổ mà con người thường mắc phải. Đó là khổ về Thân, khổ về Tâm và khổ về Nghiệp báo. Ba loại khổ này có chung một cội gốc Vị kỷ, ái dục mà ra, có thể nói nó chính là sự vô minh của kiếp sống con người.
Khổ về Thân là cái khổ do bệnh tật làm lụng vất vả đem đến, khổ về Tâm là do suy nghĩ phiền não, khổ về nghiệp báo là do hoàn cảnh bức bối và bất hạnh đem lại. Như vậy cái khổ không đơn thuần là sự lo lắng muộn phiền của trạng thái tâm mà nó còn kéo theo những đau khổ về hoàn cảnh. Nếu chúng ta không có lòng ham muốn giàu có thì cái nghèo sẽ không là nỗi khổ, nếu chúng ta không có thương yêu sẽ không có luyến ái, không có sân si thì không có sầu muộn….
Thường thì sự ích kỷ làm mất đi đạo đức đưa con người đến sân hận độc ác, nghiệp ác cũng hình thành từ lòng vị kỷ mà ra.  Bản chất của sự đau khổ giả dối từ lòng tham, sân, si, mạn, nghi…nó trói buộc con người mãi xoay vòng trong lục đạo. Đức Phật đã nhận thấy rõ cái khổ của chúng sinh và chỉ cách cho chúng sinh diệt khổ, Đạo Phật cũng đã nhìn rõ được điều này nên hầu hết các Tỳ Kheo của Ngài từ trước đến nay đều đoạn trừ được tham ái và ích kỷ.
Khổ mãi mãi là một chân lý muôn đời của cuộc sống, trong đó lòng vị kỷ là nguyên nhân của sự đau khổ. Nếu ta quán chiếu một cách sâu sắc chúng ta sẽ thấy, trong hạnh phúc luôn có mầm khổ đau và ngược lại trong khổ đau luôn có mầm hạnh phúc. Điều quan trọng là chúng ta biết đối diện khổ đau và hạnh phúc như thế nào, nhưng cũng nhờ vào sự trải nghiệm khổ đau ta mới cảm nhận được hạnh phúc thực sự. Để từ đó ta biết diệt đi cái khổ trong tâm, đó cũng chính là con đường Trung Đạo mà Đức Phật đã dạy giúp ta hướng tới một hạnh phúc trọn vẹn mãi mãi.
Hạnh phúc, khổ đau luôn song hành trong cuộc sống, nó theo ta từ khi cất tiếng khóc chào đời cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay. Nếu chúng ta biết làm theo lời Phật dạy, biết can đảm nhận diện được sự khổ thì ta sẽ hết khổ nhờ diệt được khổ.Khi đã diệt khổ được rồi tự nhiên ta sẽ sống an lạc và vị tha trước nhân loại đó chính là ta đã tìm được hạnh phúc thật sự trong giải thoát Vô Ngã. Hạnh phúc hay đau khổ đều do Tâm mình tạo ra, nếu nhận biết và thực hành được điều này thì cái khổ sẽ được đoạn trừ, hạnh phúc an lạc sẽ mãi thăng hoa.
Vài điều chia sẻ, xin Bạn hãy cùng Tôi hướng tới một hạnh phúc bằng tấm lòng vị tha Bạn nhé!