Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

MƯA BUỒN

Mưa..
Mưa đấy..
Mưa rơi rồi đấy..
Từ bé đã yêu thích lắm cái cảm giác đứng dưới cơn mưa, được những hạt mưa làm trôi sạch hết nỗi buồn hay đơn giản chỉ là niểm vui của đứa con nít.
Và khi lớn lên, với nhịp sống hối hả, ta đi dưới cơn mua với tất cả sự lo lắng, mưa làm trễ thời gian, làm ướt đi bộ quần áo mới tinh, mưa đến mang theo sự chật vật của những hàng quán...
Hay ta nhìn ở 1 góc độ khác của những cơn mưa, cơn hạn hán kéo dài, 1 hạt mưa rơi xuống cánh đồng đã là 1 kỳ tích, 1 cơn mưa to, dập tắc sự hủy hoại nhanh chóng cả 1 cánh rừng đang cháy..
Mưa làm ta bị cảm, làm ta mệt mỏi nhưng nếu không như thế thì ta chắc sẽ chẳng bao giờ biết được có biết bao nhiêu người quan tâm và lo lắng đến mình...
Làm cho những đứa con càng thêm yêu da diết những người cha, người mẹ đã vì cuộc sống, vì những đứa con mà lặng lẽ bước đi trong cơn mưa.
Chiếc dù được che lên, ẩn phía dưới là khuôn mặt đỏ hồng và thoáng vẻ ngại ngùng của cô cậu học trò...
Hay giấu đi những giọt nước mắt của ai đó vừa kết thúc 1 mối tình đẹp.
Mưa đôi khi nó chỉ là sự tuần hoàn của trời đất... hay chỉ là những hạt nước vui buồn tùy theo tâm trạng của người ngắm nó..
Nhưng! mưa làm ta yêu thêm những ngày nắng..
Đối với trẻ con mưa chính là kỳ tích của thiên nhiên, là hạnh phúc của con người.
Ta tìm thấy đâu đây sự ấm áp khi 2 bàn tay đan vào nhau cùng dạo bước dưới cơn mưa..
Hình ảnh
Và...
Mưa... mưa vẫn rơi...
Mưa rơi ngoài trời và mưa cũng rơi trong lòng ta..
Rơi mãi...
Rơi mãi...
Hình ảnh
.. Còn 1 mình ta bên của sổ ..
.. Nhìn mưa và.. khóc..
Nhưng .. ta lại thấy yêu mưa..
Vì khi mưa rơi..
Mưa cuốn theo những giọt nước mắt của mình
Chả ai biết ta đang khóc..
Nước mắt..
Những giọt nước mắt không chạy ngược vào tim ta..
Mà rơi ra bên ngoài..
Hình ảnh
Qua khóe mi.. rồi hòa tan cũng những giọt nước mắt tinh khiết..
Ta ước được làm mưa., nhưng ta biết mưa không có cảm xúc
Chỉ có trái tim con người mới biết tình cảm thật của mình..
Ta biết rằng.. mưa cũng sẽ có lúc tạnh, bình minh sẽ hé sáng..
.. Và ta cũng vậy - ta sẽ ổn - nhất định sẽ ổn ..
Và..
Mưa sẽ tạnh..
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/14535/falling.jpg

sưu tầm

MƯA

Mưa rơi tí tách hiên ngoài
Mưa chi mưa mãi mệt nhoài tâm tư!
Mưa giăng như khói sương mờ
Gợi cho lòng nhớ, hồn mơ chốn nào?
Tiếng mưa tí tách, lao xao
Hay là tiếng gọi thuở nào xa xăm.
Tiếng mưa như trút ầm ầm
Bao nhiêu kỷ niệm bỗng âm vọng về.
Buồn gì mưa kéo lê thê
Buồn gì mưa để dầm dề lệ rơi!

Mưa còn khóc được, mưa ơi!
Lòng ta giọt lệ chẳng rơi nữa rồi! 
 

TRUNG THU 2011

Lại 1 Trung thu nữa qua đi, buổi chiều cố gắng sắp xếp công việc để về với 2 cục cưng thật sớm, năm nay mưa to quá 3 mẹ con nghĩ mãi mà không biết nên đi đâu chơi:
       Anh cả phát biểu: Bây giờ đi xuống cơ quan mẹ rồi lòng vòng mua vài thứ làm kỷ niệm rồi về đi ngủ, phương án nghe có vẻ hay và hiệu quả.
Nói là làm, ba mẹ con lên đường, trời ạ, năm nay mưa to quá, cô bé út ít tỏ vẻ tiếc nuối,  nhưng được anh cả động viên, út đỡ buồn và xe lăn bánh. Trạm dừng chân đầu tiên là cơ quan của mẹ, các chú múa Lân lần đầu nên cả nhà được trận cười vỡ bụng, út làm năm, ba chiếc kẹo rồi theo anh cả xuôi xuống tầng hầm và mẹ con lại tiếp tục cuộc hành trình mưa gió. Phải nói là năm nay quê tui mùa mưa sao đến sớm làm mất vui cả ngày Trung thu của con trẻ. Vì trời mưa nên cuộc hành trình tim ánh trăng Trung thu được kết thúc vào 22giờ.

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

Thơ dzui về Trung Thu...

Trung Thu là Tết thiếu nhi.

Cớ sao người lớn lại đi la cà.


Người lớn là trẻ em...già.


Chỉ khác trẻ nhỏ đó là có...râu.




Trung Thu là Tết thiếu nhi.


Hỏi sao người lớn lại đi chơi nhiều.


Đi chơi họ lại làm liều.


Làm liều nên mới ra nhiều... thiếu nhi.


Nếu mà người lớn không đi.


Làm sao lại có thiếu nhi ra dời .



(....Sưu tầm)

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011

KHỔ VÌ CHỒNG HAY GHEN

Việc anh ghen làm tôi rất mệt mỏi, chán chường… Hôm nay ghen với ông giám đốc, ngày mai là anh trưởng phòng, rồi chỉ cần anh hàng xóm nào vui mồm trêu tôi vài câu là cả tối hôm đó tôi phải nghe anh tra khảo, chửi bóng gió cả đêm.
“Chồng em áo rách em thương. Chồng người áo gấm sông hương mặc người”. Tôi là người phụ nữ như thế đấy. Nhưng trớ trêu sao hạnh phúc không mỉm cười với tôi, người chồng tôi yêu thương lại không hề tin tưởng vợ mình.
Trước khi đến với anh ấy, tôi đã yêu một người. Nhưng sau tính cách không hợp nên chia tay. Và rồi tôi gặp và yêu anh (chồng tôi bây giờ) trong sự ủng hộ của bạn bè và gia đình hai bên. Cứ tưởng tháng ngày sau này ở với anh sẽ là những ngày hạnh phúc nhưng…
Cưới nhau đã sáu năm, nhưng tôi không tạo được lòng tin nơi anh chỉ vì tôi có chút nhan sắc, nên cũng hay bị trêu nghẹo, để ý.
Miệng đời trớ trêu, không biết anh nghe ở đâu ra cái chuyện tôi cặp bồ với ông giám đốc công ty tôi đang làm. Hôm ấy vừa về đến nhà anh đã soi mói tôi đủ thứ. Tôi biết có yêu thì anh mới ghen nhưng tôi thấy anh ghen tuông vô lý quá. Mà vợ chồng ở với nhau không tin tưởng nhau thì làm sao sống được với nhau.
Nhiều lúc tôi ấm ức lắm, tôi cố giải thích cho anh hiểu. Lần thứ nhất, lần thứ hai, rồi lần thứ ba… nhưng sao mãi mà anh vẫn chưa chịu bỏ cái thói tra khảo tôi. Mỗi lần tôi đi công tác về anh không hỏi thăm được nửa lời. Đã thế lại kèm lời đe doạ tôi nữa,
Riêng việc anh ghen làm tôi rất mệt mỏi, chán chường… Hôm nay ghen với ông giám đốc, ngày mai là anh trưởng phòng, rồi chỉ cần anh hàng xóm nào vui mồm trêu tôi vài câu là cả tối hôm đó tôi phải nghe anh tra khảo, chửi bóng gió cả đêm.
Trớ trêu làm sao, người yêu cũ của tôi mới xin vào cơ quan tôi làm. Tuy không cùng phòng kinh doanh nhưng tôi và anh ra vào gặp nhau thường xuyên. Tình đầu tuy khó quên nhưng với tôi nó đã là quá khứ, với anh ấy cũng vậy, giờ chúng tôi đều có gia đình, gặp lại nhau chỉ xem nhau là bạn. Chúng tôi gặp nhau nói chuyện hỏi han chuyện gia đình, những người bạn cũ chỉ với tư cách là những người bạn, mà giờ chúng tôi còn là đồng nghiệp của nhau nữa.
Hôm đó, anh rủ tôi và vài đồng nghiệp nữa đi ăn. Mọi người cùng cơ quan không biết về mối quan hệ của chúng tôi, giờ chúng tôi xem nhau là bạn cũ. Chúng tôi đang nói chuyện, cười đùa vui vẻ thì chồng tôi xuất hiện. Hóa ra anh biết người yêu cũ của tôi mới chuyển về làm cùng tôi, hôm nay tôi lại bảo không về ăn trưa nên anh đã ngầm theo dõi tôi từ cổng cơ quan.
Tôi chỉ đi ăn, ngồi cùng xe với anh… mà có phải chỉ có 2 người đâu, còn mấy bạn đồng nghiệp đi cùng nữa, anh ấy có xe ô tô riêng nên mọi người cùng lên xe đi. Vậy mà chồng tôi làm ầm lên ở quán ăn, lao vào chửi bới, lôi tôi về trong sự ngỡ ngàng của mọi người, quan hệ của tôi và anh  ( người yêu cũ của tôi) trước kia mọi người cũng biết hết. Tôi càng giải thích, anh càng làm căng không chịu hiểu. Anh lôi tôi về trước mặt mọi người, cấm chúng tôi từ giờ không được gặp nhau nữa…
Tôi cảm thấy rất xấu hổ với bạn bè đồng nghiệp, với anh . Mọi người, kể cả anh đều nghĩ tôi đang rất hạnh phúc, giờ thì còn mặt mũi nào gặp mọi người nữa. Ở khu phố, từ người già đến trẻ nhỏ, ai cũng biết chồng tôi hay ghen tuông vô cớ nhưng ở cơ quan thì tôi vẫn luôn cố giữ, luôn nói tốt về chồng mình (tôi rất hạn chế rủ anh đi cùng tôi ra cơ quan, vì chỉ sợ nhỡ ai vô ý trêu tôi thì anh lại nổi cơn ghen, thì xấu hổ)… giờ thì chẳng giấu được ai nữa.
Ngoài giờ làm ở cơ quan, thì bất kể đi đâu anh cũng đưa tôi đi cùng. Kể cả đi mua sắm quần áo, đi làm tóc anh cũng đi theo. Đợi tôi hàng mấy tiếng ở ngoài hàng anh cũng đợi, ai cũng  trêu tôi tốt số thế, mấy người chiều vợ như anh ấy nhưng với tôi đó là sự giam lỏng.
Ngày xưa lúc yêu nhau anh đâu có hay ghen như thế này đâu. Càng ngày anh càng ghen tuông vô lý. Tôi cảm thấy bị xúc phạm, tôi rất buồn. Chuyện của anh ở công ty, các mối quan hệ cũ mới của anh tôi bao giờ hỏi anh đâu, tôi luôn tin tưởng anh, là vợ chồng cũng cần tạo không gian riêng cho nhau chứ, sao với tôi anh lại quá đáng thế.
Lần đó, tôi giận lắm, nên đưa các con về nhà ngoại ở vài ngày. Tưởng anh biết lỗi sang đón mẹ con tôi về, nào ngờ sang bên nhà mẹ, thấy anh lúi húi trong phòng tôi hóa ra anh đang đọc nhật ký của tôi, cuốn nhật ký từ ngày xưa có những tấm ảnh cũ… có cả anh phong… anh lại ghen lồng lộn, chửi mắng tôi ngay trong nhà bố mẹ vợ.
Bố tôi chỉ nói một câu, đó đã là quá khứ, con tôi lấy anh nó luôn toàn tâm toàn ý với gia đình. Nếu anh không tin nó thì thôi, đừng sống và dặn vặt quá khứ của nhau như thế, không đáng là đàn ông đâu. Rồi ông bảo anh về đi, cả hai nên nghĩ kỹ xem có nên tiếp tục ở với nhau nữa không? Chứ năm bữa, nửa tháng lại lôi nhau ra ghen tuông, giờ là chửi bới, lăng mạ nhau… sau thì đánh nhau.
Tôi đã xin nghỉ phép ở nhà, đây cũng là thời gian cho tôi nghĩ lại. Không biết tôi có nên tiếp tục cuộc sống vợ chồng với anh nữa không? Anh hay ghen như vậy, không tin tưởng tôi thì làm sao có thể duy trì gia đình chứ? Nhưng bỏ nhau, còn con gái tôi… trăm câu hỏi cứ bủa vây tôi.